|
Đó là ám ảnh phần đời lênh đênh như con thuyền cô đơn giữa biển khơi mênh mông nơi đất khách quê người, cam chịu đọa đầy, chấp nhận là “món đồ chơi” cho những người đàn ông xa lạ bặm trợn, bẩn thỉu...
>> Chân dung người mẹ bán con >> Cuộc đời cô gái bị mẹ ép bán thân
Và cũng chính từ trong “siêu thị hàng người” ấy, chị bị bán cho một gia đình người Trung Quốc, làm vợ của một trong số năm người đàn ông độc thân, nhà nghèo. Chồng chị là người đàn ông nửa khôn nửa dại... đời chị bắt đầu bước vào kiếp sống đầy bi lụy.
Chị Phương không nhớ chính xác đã trải qua bao nhiêu ngày, bao nhiêu đường đất mà ba chị em “lục tục” kéo nhau theo người đàn ông Trung Quốc, vượt biên giới Việt -Trung, “lặn” sâu vào nội địa tỉnh VânNam? Qua nhiều lần chuyển xe ô tô từ các bến xe nhỏ, Phương hỏi mẹ: “Đi chơi ở đâu xa thế mẹ ơi?!” Bà Hồng đáp gọn lỏn: “Nghe theo chú Gouang, chú ấy biết đường, lại là người bản địa, tuyệt đối không được tách ra, nếu đi lạc, bị bắt... không ai cứu nổi”.
Nghe mẹ dọa, ba cô con gái ngoan ngoãn đi theo mà không có thêm bất cứ một thắc mắc nào? Khi Phương bắt đầu nảy sinh mối nghi hoặc về quan hệ không bình thường giữa mẹ và người đàn ông lạ hoắc tên Guoang, thì tất cả đã muộn. Họ dẫn các chị xuống một sân ga nhỏ, Phương hỏi mẹ “đây là ga gì?” Nhưng câu hỏi này không có lời đáp, Phương biết chắc mẹ rất thông thạo tiếng Trung Quốc, song lại không lý giải nổi vì sao mẹ từ chối cung cấp cho chị em Phương những địa danh đã đi qua?
Nhung và Phương toan ngồi xuống chiếc ghế dài ở sân ga, thì có toán người nom hách dịch từ đâu xông tới, họ ăn mặc quần áo thường phục, bắt năm người đi theo vào căn phòng bé tẹo ởcạnh ga. Lúc này mẹ vờ không biết nói tiếng Trung Quốc, mà chỉ ngầm làm phiên dịch cho Phương, Nhung, Dung... Qua đó, Phương được biết bốn mẹ con đã bị bắt vì không có giấy tờ tùy thân hợp pháp.Họ bị “giam lỏng” trong căn phòng, theo mẹ nói, đây là “trạm cảnh sát nhà ga”. Nhưng theo quan sát của chị Phương, căn phòng này giống nơi giao dịch buôn bán hơn là trạm cảnh sát...
Bao câu hỏi đan xen, chưa có lời giải đáp thì bỗng cóhai người đàn ông Việt Nam xuất hiện. Một người hỏi han bà Hồng đủ thứ chuyện với thái độ “kẻ cả”. Hắn ra cái giá rất “chát” để“ra tay cứu giúp” cho mẹ conPhương thoát khỏi cảnh bị giam lỏng, chờ ngày đưa đến cơ quan Công an Trung Quốc xử lý.
Qua mẹ, Phương được biết gã đàn ông “ra giá cứu mỹ nhân” ấy tên là Đông, do ông Guoang phái tới. Hắn nhìn xoáy vào ba cô gái như muốn “ăn sống nuốt tươi”, Phương thấy sợ nên ra hiệu cho mẹ cẩn trọng ở lại đây thì an toàn hơn, nhưng bị mẹ gạt ngay... Sau khi thỏa thuận được một cái giá lên đến vài chục ngàn tệ (tiền Trung Quốc) Đông “làm luật”trong giây lát, đã đưa được cả bốn mẹ con ra khỏi “trạm cảnh sát ga” một cách đáng ngờ.
Đông đưa cả năm người lên một chuyến xe do hắn thuê rồi cùng gã đồng đảng chở mọi người đi miệt mài. Khi màn đêm sập xuống, Đông dừng lại ở một căn nhà nhỏ, nằm biệt lập trong khi dân cư vắng vẻ. Tại đây, hắn “đánh bài ngửa”, bóc chiếc “mặt nạ anh hùng rởm”, lộ ra là một tên “cướp người chính hiệu”. Bà Hồng bị Đông đá một cú rất mạnh vào cằm và đuổi đi cùng Guoang. Hắn hét lên với hai người ấy rằng: “Về mang tiền sang đây, tao cho chuộc các con”...
Niềm tin mong manh
Phương nhìn thấy mẹ bị đánh thương quá, cứ quỳ xuống van xin Đông. Nhưng hắn lạnh lùng “tống” ba côgái đi tiếp đến một địa chỉ khác. Từ đêm đó, Phương, Nhung, Dung không được gặp lại mẹ, cũng không biết ông Guoang sống chết thế nào? Xe chạy lì rì suốt đêm, gần sáng thì tới một ngôi nhà nhỏ khác.
Ở đó có một mụ đàn bà má bự phấn, môi đỏ chót nom dáng dấp“giang hồ” ra mở cửa. Mụ đưa ba cô gái vào nhà, chỉ cho mỗi cô một chỗ ngả lưng nghỉ ngơi. Mụ không quên đe dọa: “Nếu chúng mày cố tình chống đối, sẽ nhừ đòn với tao. Tốt nhất hãy ngoan ngoãn,mai này có người đến xem “hàng”, được giá thì tao bán cho lầu xanh tử tế, bằng không, tao “tống” vào nhà nàocó mụ tú bà ác ôn thì chúng mày nát một đời hoa”.
Rạng sáng, Đông mò vào chỗ Phương đang ngủ, đòi được thỏa mãn. Nhìn gã đàn ông cách đấy chưa lâu từng dang tay, giơ chân đấm đá mẹ mình không thương tiếc... sau đó lại chà đạp lên thân thể mình như con thú hoang... Phương không quên được cảm giác hờn căm hắn. Sau khi đạt được mục đích, Đông quay sang nói với Phương rằng: “Cô tưởng mẹ mình vô can và đáng thương chắc?”. Nói xong, hắn đi bặt tăm vài ngày sau mới trở lại để kiểm tra xem “hàng” của hắn có bán được giá không?
Cũng trong căn nhà ấy, liên tiếp có những cô gái Việt Nam bị cưỡng ép, bắt cóc hoặc bị lừa đến đây giống chị em Phương. Từ đó có những cô bị bán cho những người đàn ông nước ngoài vừa già, vừa xấu. Có cô bị bán cho những tú ông, tú bà lầu xanh...
Tất cả đều bị Đông “kiểm tra sức khỏe” bằng trò đồi bại, đốn mạt mà hắn đã dùng đối với Phương. Chị rùng mình khi nghe Dung nói: “Nếu thằng Đông nó thích mày và nếu nó muốn giữ mày ở lại đây không bán, thì cố mà trụ lại, tìm cơ hội bỏ trốn!”. Hôm sau nữa thì Dung, Nhung bị bán với giá không tới 10 triệu đồng/người.
Cuộc chia li giữa ba chị em chóng vánh đến nỗi không đủ để các cô nhìn kỹ mặt nhau thêm một lần nào nữa. Từ đó, đêm nào nước mắt Phương cũng ướt đẫm chiếc gối dạ nhầy nhụa mùi xác thịt. Hàng ngày, những cô gái sống ở đây, ngoài việc van xin, khóc lóc xin tha... thì chỉ có nhiệm vụ phải giữ gìn nhan sắc để bán sao cho được giá.
Trong đời Phương, chưa khi nào chị cảm thấy căm ghét, ghê tởm thứ gì rõ ràng giống như mỗi khi phải nghe thấy giọng nói hoặc nhìn mặt tên Đông. Ngoài việc bắt chị làm “vợ” bất đắc dĩ của hắn, Đông bắt Phương tiếp bất cứ người đàn ông nào hắn đưa đến.
Chị Phương nhớ từng chi tiết những gì Đông đã đối xử mẹ con chị. Nhưng rất lạ, mối nghi ngờ về việc có hình bóng của mẹ tham gia trong vụ bắt cóc ba chị em Phương, lúc ẩn lúc hiện trong đầu hành hạ chị. Bao câu hỏi ngổn ngang trong đầu, hành hạ trái timbé nhỏ của cô gái từng nhiều lần bị mẹ ép tiếp khách làng chơi, thậm chí cả “đối tác làm ăn” của mẹ.
Phương không muốn tin rằng chính mẹ mình đã “bầy binh bố trận” đưa chị em cô sập vào “bẫy người”, lẽ nào mẹ chấp nhận “gánh” cả cú đá điếng người vào cằm để níu kéo chút tình cảm của con gái mình??? Hễ nghĩ đến đây là đầu chị nhức buốt. Chị muốn gạt nước mắt mà sống, gạt những thắc mắc mơ hồ kia cho được thanh thản. Thời gian qua, Phương cố xóa nhòa “ký ức buồn” về chuyến đi định mệnh một ngày cuối hè năm 1996.
Làm vợ của người điên
Ít lâu sau, Phương được mộtgia đình nông dân Trung Quốc mua về với giá hơn 8 ngàn tệ. Đông bán chị sau khi đã “no xôi chán chè”. Nhưng trớ trêu thay, chị phải làm vợ của một người đàn ông nửa tỉnh nửa điên, ngờ nghệch và tội nghiệp... Nhà chồng Phương có năm anh em trai, trong số đó, chồng chị là con thứ tư. Mẹ chồng chị là một người đàn bà hà khắc, nhưng ít nói.
Bố chồng qua đời sớm, gánh nặng đè trên vai người mẹ, bà nuôi năm người con trong nghèo khó, nhưng đổi lại tất cả chúng đều chịu khó và rất mực thương mẹ. Mất hơn 1 năm đầu, Phương không nói được tiếng địa phương. Mọi giao tiếp với gia đình nhà chồng đều bằng cử chỉ, thứ ngôn ngữ không lời vô tình biến chị trở thành người đàn bà lặng lẽ nhất trong số bốn nàng dâu của gia đình ấy.
Chồng Phương dù đần độn, không có quyền trong bất cứ việc gì của gia đình, nhưng anh cũng được hạnh phúc hơn Phương là sống bình an trong nghèo khó, dưới bàn tay nâng niu chăm sóc của mẹ và các anh chị em trong nhà. Phương học nghề may vá thành thục.
Mẹ chồng đề nghị anh con trưởng mua cho cô một chiếc máy khâu cũ để có thể may vá những thứ lặt vặt trong làng, kiếm vài đồng lẻ mỗi lúc nông nhàn. Tiền thu nhập trong gia đình đều phụ thuộc vào sự quản lý của vợ chồng anh con trưởng. Phương dần biết nói tiếng địa phương đủ để mở rộng mối quan hệ trong làng.
Nhưng cho đến giờ, chị vẫn không nhớ nổi tên địa danhmình lưu lạc là gì? Chỉ biết đó là một ngôi làng thuộc vùng bán sơn địa của tỉnh Vân Nam – Trung Quốc.Trong làng, có rất nhiều phụ nữ Việt Nam bị lừa bán sang đây, từng làm việc tại những “động mại dâm” ở cửa khẩu, khi đã quá lứa, lỡ thì... lại bị chủ bán về những vùng quê nghèo, phải làm vợ những người đàn ông không có đủ tiêu chuẩn về tiền bạc, tài năng, trí tuệ...
Chồng Phương dần trở nên khôn hơn so với ngày chưa lấy vợ, nên chị được người làng quý mến đặc biệt. Phương quen người đàn bà tên là Hà, người Thanh Hoá, có cảnh đời cũng bi đát như chị. Hai người thân thiết với nhau như ruột thịt, bấu víu vào nhau để nuôi nấng tình cảm quê hươngcho đỡ nhớ nhà.
Chị Hà bị bán sang đây trong một lần đi chơi với em con nhà chú. Bị lừa bán, bỏ lại quê nhà chồng và hai đứa con nhỏ... chị từng nhiều lần tự tử không thành. Bây giờ chấp nhận số phận và có với người đàn ông Trung Quốc bamụn con, chị Hà không muốn về Việt Nam nữa. Chị còn nói rằng: “Có về cũng chẳng còn mặt mũi nào nhìn chồng, nhìn con...”. Chị Hà xui Phương nên giấu tiền bằng cách chôn xuống đất, khi nào có cơ hội thì bỏ trốn. Chồng Phương dở dại như thế, làm gì có tương lai đâu mà hi vọng?
Hai năm làm vợ của Lý Seo Sìn, chị Phương chưa một lần cảm nhận được hạnh phúc của một người đàn bà bình thường. Hàng ngày chỉ biết tìm vui qua công việc đồng áng, may mặc và tối trời, chị lại lén chôn xuống đất một vài đồng bạc... đợi cơ hội bỏ trốn. Có lúc, nhớ mẹ, nhớ các em thẫn thờ... nhất là khi chứng kiến cảnh vui vầy ở nhà chồng, chị Phương càng nuôi khát khao trở về Việt Nam.
Cuộc giải cứu “mỹ nhân”
Một ngày đầu năm 2000, trong một lần tình cờ đi chợ vải vụn của địa phương, chị Phương vô tình gặp lại Dung. Hai người ôm nhau khóc như mưa trước sự chứng kiến của nhiều người xa lạ. Họ ngồi với nhau vừa khóc vừa kể về đời mình, những ngày lưu lạc trên đất khách... lạ một điều là Dung cũng có mối hoài nghi về việc mẹ nuôi đã tham gia dựng kịch bán con?
Dung “may mắn” được bán vào một gia đình làm vợ bé, chứ không phải bán cho lầu xanhnàokhác. Khi biết địa chỉ của nhau, tuần 1 lần họ lại tìm nhau hàn huyên, tâm sự.Ý định tổ chức cuộc bỏ trốn ngày càng rõ rệt trong ý thức của Phương, thì ông Thìn xuất hiện.
Ông Thìn là người Bắc Giang, sang Trung Quốc đánh hàng thuốc Bắc, gặp chị Phương thì “ngã lòng” say như điếu đổ.Ông Thìn già, trạc tuổi cha Phương, nên chị không nghĩ đến chuyện yêu đương. Ông nói: “Không cần đợi Phương đủ tiền mới trốn, tôi sẽ đưa em đến bất cứ nơi nào em muốn”.
Một ngày đầu xuân năm 2000, Phương gửi lại lá thư, dặn chị Hà tìm Dung và đưa thư cho em. Phương về trước, chị làm “bồ nhí” bất đắc dĩ của ông Thìn, chủ tiệm thuốc Bắc. Cũng từ đây, tung tích, bóng dáng của gã khốn tên Đông, mà chị Phương từng căm ghét đến tận xương tủy cũng lờ mờ xuất hiện.
Theo GĐ&XH
|