Chị khóc, chị nói là anh độc ác lắm, anh đã chán chị rồi, không còn thương chị nữa, chắc anh đã có người khác rồi nên không thiết gì đến nhà cửa nữa... Anh nghe mà thấy vừa buồn, vừa bực cho chị.
Không ít lần anh đã nói thẳng với chị là anh cần một người vợ biết chăm lo cho chồng cho con, biết tổ chức cuộc sống gia đình, chứ không phải một người vợ chỉ biết nói, nói từ trong nhà ra đến ngoài chợ. Để rồi mỗi tối chồng về thay vì được ngồi bên vợ bên con ăn một bữa cơm, là nghe chị giảng giải, than phiền rằng chồng đã hết yêu vợ, không thông cảm và hiểu cho những cống hiến của vợ cho ngôi nhà này, đi làm về chẳng bao giờ giúp vợ một tay, mình vợ phải đảm đương mọi việc, nên nhà cửa vẫn lộn xộn hết cả lên.
Anh cũng biết công việc nội trợ không nhẹ nhàng gì, nhưng anh đi làm cũng đâu phải chỉ là ngồi vắt chân chữ ngũ cuối tháng nhận lương, màcũng phải đổ mồ hôi sôi nước mắt, vắt óc suy nghĩ thì mới ra tiền, nhọc nhằn và vất vả vậy mà về đến tổ ấm, tưởng được nghỉ ngơi, nhưng chị lại muốn anh phải chia sẻ việc nhà. Đành rằng đó cũng là việc chung, nhưng trước hết chị nên cố gắng hết sức làm tròn công việc của mình đã, bởi có việc khômg ai làm thay được, anh có giúp cũng chỉ mang tính hỗ trợ.
Từ ngày lấy nhau, chị chưa từng đi làm. Anh bảo chị đi học kiếm cái nghề để đi làm cho đỡ buồn. Chị lại bảo làm kinh doanh mới mau giàu. Anh cũng đồng ý, nhưng cửa hàng thì chưa mở được, vốn liếng chị cũng làm tiêu tan hết. Rồi nghe lời mọi người, chị chấp nhận ở nhà làm nội trợ, yên tâm sinh đẻ rồi nuôi con... Nhưng từ ngày thằng cu con ra đời, chị thấy mình oai và lấy làm hãnh diện lắm. Chị coi như thế là đủ rồi, tiền nuôi con đã có bố mẹ cho. Trông con thì cũng đã có bà lo. Ngày ngày chị hết sang hàng xóm lại ra chợ tán chuyện với những người bán hàng, trưa trật mới về, ăn uống xong đánh một giấc đến chiều. Chồng đi làm về nhà cửa bừa bộn, sao anh chịu được?
Thằng bé con cứng cáp, bà ngoại bảo phải về chăm cho ông, khuyên chị nên gửi con để đi kiếm việc mà làm. Chị cũng quyết tâm lắm, làm gì cũng đươc, miễn có tiền nuôi con. Chị xin vào làm công nhân một nhà máy. Không quen việc, không quen thời gian, chỉ được hai tháng mệt mỏi, căng thẳng, chị gầy rộc đi, nhà cửa thì như cái nhà hoang, thằng bé cũng không còn được bà trông nom yếu hẳn đi. Chị lại xin thôi, về nhà và tiếp tục lối sống cũ, lê la, chuyện trò khắp các nơi chỉ có nhà mình là bỏ quên. Nhìn cảnh nhà chán ngắt, anh tự hỏi không biết chị có hiểu được rằng, trước khi trách người khác, hãy nhìn lại chính mình. Anh chưa bao giờ hết yêu chị, nhưng anh không thể yêu được cái cách sống này, cái tổ ấm toang hoác chị tạo ra. Anh chỉ mong rằng chị bớt than phiền và thấm cái câu nói rằng, ngôi nhà không thể trở thành mái ấm nếu không có bàn tay người phụ nữ biết lo lắng chu toàn.
Theo KTDT
|